Lui về quá khứ

Những ai đã từng hạnh phúc trong quá khứ sẽ cố tìm cách lặp lại hay làm sống lại niềm vui ấy. Những kỷ niệm ăn sâu vào tâm trí và làm họ vui thích nhất thường là kỷ niệm thời thơ ấu và liên quan một cách vô thức đến hình ảnh của mẹ cha. Ta hãy đưa đối tượng của mình quay trở lại thời điểm ấy bằng cách tự đặt mình vào vị trí người cha hay mẹ và đặt vào vị trí đứa trẻ thơ cần chăm sóc. Vì không ý thức được cảm xúc của mình do đâu mà có, họ sẽ đâm ra yêu ta. Đổi lại, ta cũng có thể lui về quá khứ và để họ vào vai vị phụ huynh luôn chăm lo bảo vệ con mình. Trong bất kỳ trường hợp nào thì ta cũng giúp họ thỏa mãn ước mơ được gần gũi thân thiết với cha mẹ hay con cái.
Cuối cùng, nữ bệnh nhân này bắt đầu hướng những cảm xúc không rõ ràng của mình vào chính bản thân Freud. Không ý thức được chuyện gì đang xảy ra, cô kể chuyện với ông như đang kể chuyện với cha mình. Freud gọi hiện tượng này là sự chuyển dịch, một khía cạnh tích cực trong trị liệu pháp của ông. Bằng cách kiến bệnh nhân chuyển cảm xúc bị đè nén lên nhà trị liệu, ông đã làm sống lại hoàn cảnh gây tổn thương cho bệnh nhân nhằm xóa đi tác động này ở ngưỡng ý thức. Tác động chuyển dịch này mạnh mẽ đến mức Freud khó giải thoát các bệnh nhân ra khỏi tâm trạng say mê cuồng dại của họ. Thực sự thì sự chuyển dịch là phương pháp tạo sự ràng buộc về mặt cảm xúc rất mạnh. Đây chính là mục đích của việc quyến rũ. Phương pháp này có thể áp dụng trong vô số các lĩnh vực khác ngoài lĩnh vực phân tâm học. Để thực hiện phương pháp này trong đời thực, ta phải vào vai nhà trị liệu để khuyến khích người khác kể về thời thơ ấu của họ. Phần lớn họ đều vui mừng khi được làm điều này. Ký ức của họ sống dậy mạnh mẽ và đầy xúc cảm đến nỗi một phần trong con người họ như lùi về quá khứ khi nói về những năm tháng đầu đời của mình. Đồng thời, trong quá trình nói chuyện, những bí mật nho nhỏ sẽ được bật ra và họ sẽ thổ lộ mọi thông tin quý giá liên quan đến yếu điểm cũng như bản chất tinh thần của mình, những thông tin mà ta cần ghi nhớ. Ta không nên tin tuyệt đối vào lời nói của đối tượng vì họ thường có khuynh hướng bọc đường hay quan trọng hóa các sự kiện xảy ra thời thơ ấu. Cái ta cần chú ý là giọng nói của họ, những rung cảm biểu hiện trên gương mặt họ và nhất là ta cần chú ý đến những điều họ không muốn nói, những điều họ phủ nhận hoặc những điều khiến họ xúc động.